Sonntag, 7. Dezember 2025

Song Thất Lục Bát Đấu Tranh Chùm 43

 

Tên Anh Còn Sống Mãi

thơ theo lời kể cuả Duy Nhân

 

Anh đâu có tội gì mà nhận

Chúng bắn anh cộng sản bất nhân

Hàng cây rơi lệ khóc than

Anh Kha Tư Giáo tinh thần thiên thu

 

Người trí thức cao to khảng khái

Chưa gia đình cận thị kính đeo

Mến anh thống thiết bao điều

Bạn tù cảnh ngộ sớm chiều bên anh

 

Được chung sống với anh cùng tổ

Tên cuả anh mà lạ lùng sao

Mười bài chính trị vịt vờ

Lai nhai quản giáo mịt mù Mác Lê

 

Bắt kiểm điểm đầu dê đuôi trĩ

Tự hạch mình có tội với dân

Một bầy cưỡng bức chó săn

Công an chuyên chính vô luân tồi tàn

 

Càng kiểm điểm chứng nhân vô tội

Người xung quanh thấy vậy càng lo

Khuyên anh vơ váo nhận bưà

Để mà thoát nạn ta bà thê lương...

 

Gã sư trưởng Đông Giang họ Võ

Kẻ tháp tùng phái bộ năm xưa

Paris đàm phán quanh co

Ngông nghênh tự đại khảo tra người tù

 

Tỏ bản lĩnh cộng hoà chiến sĩ

Anh biến thành công tố phiên toà

Hiên ngang dõng dạc hét to

Việt Nam cộng sản mới là sát nhân!

 

Hắn lồng lộn lên cơn quát tháo

Tiếng nổ đanh chát chuá ngang tai

Run tay bắn nát thân cây

Điên cuồng chó sói đắng cay tâm thần....

 

Chúng lồng lộn bầy đàn tới tấp

Đánh hội đồng bầm dập toàn thân

Tống giam chuồng cọp dã man

Giật đôi kính trắng bạo tàn khuyển nhung

 

Kha Tư Giáo trơ xương da bọc

Tấm thân tàn xơ xác than ôi!

Đêm ngày vật vã mồ hôi

Đòn thù chế độ máu rơi lệ trào

 

Chặng cuối cùng phều phào nhắn lại

Thoảng bên tai tê tái Huyền Trân

Hỏi thăm khắp chốn xa gần

Gần ba thập kỷ chẳng lần sao ra...

 

Tôi đăng báo để cho bạn đọc

Gia đình anh có chắc biết không ?

Bỗng đâu điện thoại reo vang

Một người phụ nữ bi thương gọi dồn

 

Cô em gái Huyền Trân ngày trước

Đã xưng tên thổn thức nguồn cơn

Hỡi Kha Tư Giáo linh hồn

Miền Nam quân sử giang sơn chói loà!

 

29.4.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Quê Đểu Cuả Tôi

chuyển thể thơ Vườn Thơ: Quê Tôi

 

Tàu lấn chiếm giặc là mẫu quốc

Đoàn việt gian chen chúc đua nhau

Vợ con hoan hỉ làm giàu

Đồng bào miễn phí dịch lao gông tù

 

Quyền độc đảng tự do ca ngợi

Chó đánh tranh với với công an

Ngăn ngưà phản động giữ dân

Dân phòng theo sát hỏi han tận tình

 

Dân hạnh phúc ruồi xanh tanh tưởi

Cấm đi năm tụ bảy xôn xao

Heo may gió thổi thái hoà

Nhất y nhì gật kiếp trâu phận bò

 

Cấm ngôn luận lao nhao phải trái

Báo theo lề chính phái quốc ca

Mốc meo ít có người mua

Côn đồ quần chúng đủ màu nhiễu nhương

 

Hay mở hội bắc phương xưng tụng

Cả ba miền lõng bõng suối reo

Nước sông tràn ngập bản mèo

Đông đô đại phố hảo lơ nó cười

 

Dân lạnh cật ngô khoai thường thiếu

Nền cộng hoà xã nghiã tự do

Rừng sâu biển cả giang đồ

Hoàng - Trường quần đảo máu trào lệ rơi

 

Quê tôi đẹp đười ươi dâng hiến

Bọn ma cô đại hán anh em

Tám cân bốn lạng êm đềm

Hoan hô đảng bác bóng đêm chập chờn...

 

Tiếng kêu thét sóng cồn biển động

Thuyền ngư dân chất đống rỉ han

Hung hăng tàu lạ lấn tràn

Chủ quyền lãnh hải mất dần từ lâu

 

Vờ kế hoạch xây lầu chiếm đất

Ruộng đồng khô thảm thiết héo mòn

Bên thêm lục điạ lắm hòn

Ba Tàu xí hết chẳng còn đại dương

 

Liền sông núi đại đồng chủ nghiã

Tư tưởng hồ chó má thê lương

Nặng tình gán nợ biên cương

Bên này bên đó yêu thương sủi trào

 

Xác chết thối mồ ma chiến sĩ

Đánh nhau luôn chí khí lên men

Hữu nghị sùi sụt triền miên

Mẹ cha chúng nó dở điên dở khùng...

 

10.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Quỷ Thần Gõ Cửa

chuyển thể thơ Nguyễn Đình Thi: Di Cảo

 

Nguyễn Đình Thi trước giờ hấp hối

Viết bài thơ nhắn nhủ với đời

Ngoài kia cái bóng đợi hoài

Oan hồn ma quỷ một thời lầm than

 

Tay run rẩy nỗi niềm bi lụy

Giọt thương đau cốc lệ đầy vơi?

Chắt chiu cho cả kiếp người

Ngọt bùi cay đắng thế này thôi ư?...

 

Ngẫm nghĩ lại bùn sâu máu rỏ

Tay nhuốm chàm cổ độ trăng soi

Nước nào rưả hết tanh hôi...

Mua dây nặng nợ luân hồi trầm luân

 

Xin tạ tội trần gian thế sự

Mọi lỗi lầm gian dối điêu ngoa

Buá liềm cờ đỏ ba hoa

Bẻ cong ngòi bút bao điều bất nhân

 

Mong bè bạn xa gần thân mến

Đừng cười tôi ân hận xót xa

Ra đi bỏ lại căn nhà

Then cùn khoá rỉ tiêu điều trống không...

 

Tiếng đập cưả ma vương quát tháo

Dưới âm cung là hoả Diệm Sơn

Phừng phừng thiêu cháy căm hờn

Rèm buông gió thoảng bóng đèn lung lay.

 

7.7.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Rừng Cẩm Khê

chuyển thể thơ Nguyễn Xuân Thiệp: Đốt Lưả Nghe Sư Đàn

 

Giưã rừng vắng bập bùng lưả cháy

Muà đông về tím tái nương mưa

Rụng rờn suối lán quanh co

Ruồi vàng bọ chó bạn tù tả tơi

 

Chẳng ai ngó lưng trời trăng mọc

Tiếng gà rừng xáo xác đêm khuya

Sầu miên lởn vởn hồn ma

Đầm hoang sấu dữ cỏ lau bến chờ

 

Con chim lợn rú to lượm óc

Củi ướt nhoè nhếch nhác lem nhem

Tù ngồi hơ lưả im lìm

Nghe chuyện cổ tích bóng chìm hư vô

 

Đường Tây Trúc thày trò Tam Tạng

Trải biết bao khổ nạn gian nan

Bỗng nhiên rộ tiếng người đàn

Nhà sư mặt ốm thân tàn héo hon

 

Tâm mây nổi nguồn cơn thiền đạo

Sóng lục đầu cổ độ trăng soi

Thân cò đầm vạc chơi vơi

Bắt cua vồ nhái tả tơi qua ngày

 

Trong xó tối đắng cay đàn gảy

Năm ngón gày lẩy bẩy cầm ca

Trăm năm dạo khúc ta bà

Xèo xèo mùi nhưạ mưa nhoà lệ rơi!

 

Mù khói toả sương rơi cỏ rối

Mưa thu bay le lói bóng trăng

Chim bay sầm sập muà đông

Tiếng đanh như thép cánh đồng phạt quang

 

Kià mả tối Ngư Dương quỷ đọc

Đá lăn tròn bứt gốc trâu điên

Lán sâu bếp ảo thần tiên

Chim ưng vuốt móng triền miên não nùng

 

Tay nhỏ máu láng loang dây bật

Tiếng quạ kêu lật đật rừng hoang

Gió thu đưa võng bi thương

Buồn trong lau sậy cỏ vương sớm chiều...

 

Đàn u độc mà sao ảo não

Người nghe đàn khơi đỏ lưả khuya

Tóc râu tầm tã hơi mưa

Sân nhà sứ gãy cưả ô mịt mờ...

 

Manh áo rách nẻo chiều sương giá

Mái lều tranh xiêu vẹo mưa rơi

Lục âm sành vỡ than ôi!

Khuya còn đẽo gỗ để chơi huỳnh đàn

 

Ngừng tay gảy sư nhìn đống lưả

Gốc cây khô thiên cổ trang kinh

U sầu héo uá đầu xanh

Ngó sen gầy guộc cầm canh lại đàn

 

Trời lảo đảo non ngàn mơ nở

Từ động sâu trăng đỏ trôi sông

Lưả riu đàn đứt giưã chừng

Trăng lên hổ xuống đường rừng Cẩm Khê!

 

20 giờ 5.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Tâm Hồn Quái Sĩ

 

Nước mắt chảy long lanh hạt ngọc

Mặt đầy lông khổ quá đi thôi

Thuyền tình bể ái chơi vơi

Em đâu thấu hiểu một đời tả tơi

 

Tài lực kém đất trời ảm đạm

Nhìn thấy em duyên thắm chỉ đào

Tung tăng hớn hở sang đò

Uớc mơ ong bướm hẹn hò trăng suông...

 

Loài vô sản bần nông khố rách

Chẳng học hành tí tách leo cao

Văn chương chữ nghiã i tờ

Yêu em mê muội mịt mờ tương lai...

 

Anh quyết chí theo bầy cộng sản

Là đảng viên quyết chiến vươn lên

Thấy em yểu điệu thuyền quyên

Manh tâm giật lại mắt viền đỏ hoe

 

Như Tố Hữu ti toe văn bút

Cùng Hoài Thanh giành giật vợ người

Xái hai, ba, bốn tuyệt vời

Trái tim rơi rớt bồi hồi như ai....

 

Hồ Chí Mít bậc thày vĩ đại

Chuyên hiếp dâm con gái nhà nghèo

Nhà sàn động chưá con heo

Tỉ tê năm tháng lại đèo nàng Xuân....

 

Trần bộ trưởng dã man chẳng kém

Vợ già Hồ đá tạm cũng vui

Bật đèn dục vọng chôn vùi

Gây ra tai nạn sụt sùi trần ai

 

Hồn quái sĩ đam mê tà giáo

Chế Lan Viên Xuân Diệu từng đàn

Đồng tính luyến ái thả giàn

Công an đảng trị chó săn đăng đàn

 

Diệt dân chủ bức dân hại nước

Nô lệ Tàu bán nước vong thân

Tay sai ngụy biện làm ăn

Sống trên nước mắt bần hàn ngưạ trâu

 

Mũi dãi chảy âu sầu cá sấu

Cũng em yêu sa đoạ tâm hồn

Việt gian quen thói chui luồn

Tình thương giả trá bán chôn nuôi mồm.

 

9.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Tám Mươi Năm Lạc Đường

tặng Thày Thích Không Tánh

 

Những tấm ảnh than sầu thế kỷ

Lệ lưng tròng nhoi nhói tim đau

Mẹ ơi! Buồn thảm ngàn thu

Lá vàng rơi rụng bơ vơ mảnh đời...!

 

Tóc đã bạc còn gì tàn phế

Giang sơn này hỏi lại cuả ai ?

Mà sao con đã trắng tay

Mác Lê gió chướng diệt nòi hại dân...

 

Thiên đường ảo hoang tàn thảm họa

Cảnh thê lương đầy đoạ thân tù

Khói hương chính thể cộng hoà

Miền Nam máu chảy bốn muà âm u

 

Ai là kẻ tôn thờ chủ nghiã

Chẳng có gì ngơ ngáo nhìn nhau

Từng đoàn cán ngố mịt mù

Dép râu nón cối như bò phổng phao

 

Đầu đất sét đỉnh cao chói lọi

Ngọn gió luà tê dại Đông Âu

Thành trì cộng sản Nga Sô

Tro tàn một nắm lờ mờ sông thương

 

Lũ con cháu giưã dòng thời đại

Khói nhang thưà sụp lạy ma Hồ

Ngưạ què lần lối cỏ xưa

Bắc triều thần phục hồn Mao lại về...

 

Vì quyền lợi nguyện thề trăng trối

Tám mươi năm bại hoại thuần phong

Giơ tay dưới ngọn cờ hồng

Nát thân chẳng quản máu sông hận thù

 

Cứ quanh quẩn gà cồ điên dại

Biển tài nguyên một mối vào tay

Công an đảng trị xưa nay

Bán rừng nhượng biển độc tài mị dân

 

Chút quà mọn cưả thiền quyên góp

Cũng giật đi đánh đập nhà sư

Một bầy gian ác ma cô

Nghe theo lệnh đảng mà ra nỗi này.

 

Bắc bộ phủ đười ươi xảo trá

Ngấm ngầm nuôi bầy lũ ruồi xanh

Phong trào dân chủ hư danh

Gom tiền thiên hạ cung đình máu tươi

 

Máu đồng loại ngậm ngùi chảy mãi

Tiệc rượu nồng bầy sói Bắc Kinh

Hoàng- Trường oán hận trời xanh

Cao nguyên quằn quại hôi tanh mùi đồng

 

Sống nhày nhuạ bất lưng tàn ác

Lũ lưu manh hiểm độc ăn chơi

Ba miền nhung nhúc bọ giòi

Trung ương tỉnh ủy tôi đòi chó săn

 

Cứ gào mãi dối gian hoà giải

Chẳng ngượng mồm liêm sỉ tráo trâng

Khi Tô Phật Giáo bi thương

Lòng dân oán hận bốn phương căm hờn

 

Cả thế giới truyền tin thông báo

Bầy Việt gian sa đoạ xảo ngôn

Cu Ba Trung Cộng Bắc Hàn

Việt nam theo đóm ăn tàn mà thôi

 

Mộng bành trướng sục sôi đại Hán

Mượn Mác lê chiếm hấn giang sơn

Việt Nam cộng sản tay chân

Manh tâm bán nước buôn dân đảng quyền.

 

2.5.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Tâm Thần Mãi Sao?

 

Lý Thái Tổ mình cao chín thước

Giống Quan Công, Dực Đức thuở nào

Hay là thương lái ba Tàu

Đầu dê thịt chó ngẩn ngơ vịt giời...?

 

Mấy chậu hoa vàng hoe cúng tế

Từ phương xa kính bái tiền nhân

Hảo lơ mấy chú chen chân

Công nhân quét dọn lệ tràn bờ mi...!

 

Rõ cái mặt thằng này bành trướng

Từ Thành Đô tràn xuống An Nam

Gây bao thảm cảnh thương tâm

Bi thương tang tóc hờn căm xóm làng

 

Dân nước Việt vào vòng khổ nhục

Đã bao lần nội giặc bên trong

Cam tâm thần phục ngoại bang

Rước voi dày mả cha ông quê nhà?

 

Tần Doanh Chánh bảo là Công Uẩn

Còn khắc tên vớ vẩn mấy thằng

Sụt sùi ở dưới suối vàng

Hồ Đồng Chinh Duẩn cười vang rợn rùng

 

Lý Thái Tổ non sông rạng rỡ

Mũ bình thiên lại cuả Tần Hoàng

Long bào đại Hán chính tông

Ống tay phấp phới nghênh ngang bạo tàn?

 

Hãy chấm dứt trò gian lươn lẹo

Vì quê hương xoá chữ bất nhân

Chí Minh điên đảo mị dân

Tuyên truyền giả dối tâm thần mãi sao?

 

27.9.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Thảm Cảnh Đại Uý Việt Nam Cộng Hoà

 

Các thế lực siêu cường quốc tế

Biến Việt Nam thành bãi chiến trường

Tháng năm máu chảy thê lương

Dư đồ rách nát non sông điêu tàn

 

Năm bảy lăm Việt gian cộng sản

Hiến dâng Tàu hiếu chiến xâm lăng

Hoàng - Trường hải đảo biển Đông

Sài Gòn thất thủ quê hương thảm sầu

 

Cựu đại úy cộng hoà Nam Việt

Là nạn nhân thảm thiết bi ai

Trái tim nhạc sĩ thương đời

Lời ca tiếng hát cho người khổ đau

 

Hồn thi sĩ bao la dân nước

Chẳng cam tâm để giặc hoành hành

Viết bài xua đuổi ruồi xanh

Đồng Nai lãnh chuá tranh giành dối gian

 

Cảnh tù tội tan đàn xẻ nghé

Chốn đôi nơi con cái cách xa

Chị em tìm lại thấy nhau

Đoạn trường ly cách nhạt nhoà lòng son

 

Ba cải tạo chị tròn bốn tuổi

Mẹ sang ngang quyết chí ra đi

Ngây thơ em nhỏ biết gì ?

Sáu năm đày đoạ dập vùi triền miền

 

Mẹ bồng Bích xây duyên tình mới

Mới lên hai em chị nhỏ nhoi

Hơn ba thập kỷ qua rồi

Bao muà mưa nắng mảnh đời buồn trôi

 

Chị lay lắt nay đây mai đó

Ở với bà, cậu, mợ, chú, cô

Giữa rằm tháng tám muà thu

Công an chúng nó bắt ba đi tù...

 

Chị hai ơi! em đâu có biết

Nỗi oán hờn thảm thiết ai hay

Cớ sao mẹ chẳng nói gì ?

Ông Trần Văn Phụng là người lạ sao?

 

Dẫu gia cảnh còn bao túng thiếu

Em cũng may cắp sách đến trường

Công tác giáo dục trong ngành

Giáo viên dạy giỏi con đường bình yên

 

Em phấn đấu đảng viên cộng sản

Cứ tưởng rằng thuận tiện qua sông

Đò ngang lật ngưả phũ phàng

Bởi Trần Ngọc Bích là giòng ngụy quân

 

Cha cuả hắn thân tàn ma dại

Chốn lao tù chính trị chung thân

Xé tan tờ giấy vô luân

Em cần phụ tử tình thân giống nòi

 

Em lặn lội tìm về Rạch Giá

Ba cuả tôi người ở nơi đâu?

Đất trời run rủi làm sao?

Gặp ngay một chú ngày xưa bạn tù...

 

Chú chỉ rõ trại tù Xuân Lộc

Còn chị hai nay ở Sài Gòn

Hành trình muôn nỗi khó khăn

Đến nơi đói lả trăm vàn đắng cay

 

Họ tàn nhẫn răn đe tới tấp

Phải quay về xin phép điạ phương

Đứng bên cưả sổ chấn song

Ba ơi! em gọi bi thương não nùng !

 

Ngày đoàn tụ chị em khóc lóc

Mấy chục năm lần bước tìm cha

Tâm hồn chiến sĩ nôn nao

Tình thâm phụ tử dạt dào tâm can

 

Cuộc dâu bể trần gian thống khổ

Bọt bèo trôi trăm ngả ngậm ngùi

Hữu Cầu đã có thăm nuôi

Tấm thân tiều tụy bồi bồi mừng vui

 

Ngọc Bích hả ? Con trai mẹ Nguyệt ?

Nguyễn Hữu Cầu thảm thiết chắp tay

Đôi chân lảo đảo như say

Đoái thương tạo hoá có ngày hôm nay

 

Ba xin lỗi cảnh đời tao ngộ

Để các con vất vả điêu linh

Tuổi thơ dầu dãi đầu xanh

Xa cha, xa mẹ học hành khó khăn

 

Đừng trách mẹ các con ba nhé

Bởi thế thời phải chịu biết sao ?

Chị em đùm bọc lấy nhau

Chăm nom phụng dưỡng mẹ già thay cha

 

Tên cán bộ nhà tù chặn họng

Này anh Cầu phản động còn ngang

Văn thơ phá rối chủ trương

Anh em lôi cổ vào phòng biệt giam

 

Chúng đần độn tối tăm thế đấy

Chẳng buông tha sỉ nhục mãi hoài

Anh Thư, Ngọc Bích về đi

Ngẩng đầu mà sống làm người thẳng ngay !

 

18.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Thảm Hình Thời Trung Cổ

thơ theo bài báo cuả Tuấn d d k: Hào Anh- một gạch nối cuả sự tăm tối

 

Ném tất cả những gì đạo lý

Hồ Chí Minh xã hội dựng xây

Ngót gần thế kỷ bi ai

Chuyên chính vô sản đoạ đày muôn dân

 

Thấm não trạng bạo tàn quỷ dữ

Mất tính người chó má hành hung

Hãy trông bức ảnh xót thương

Hào Anh em bé thê lương thế này

 

Loài cầm thú Đầm Dơi cư trú

Xứ Cà Màu máu đỏ mưa chan

Vợ chồng Huỳnh - Mã ác nhân

Bạo hành tra tấn dã man láng giềng

 

Một em nhỏ tuổi chừng mười bốn

Hai mẹ con lận đận lần hồi

Sớm hôm rau cháo qua ngày

Lấn chen hàng xóm hiếp người hiền lương

 

Khắp mình mẩy sẹo ngang sẹo dọc

Đánh gãy dầm đá gục xuống sông

Còng tay phơi nắng hãi hùng

Gọng kìm răng bẻ tuôn dòng máu tươi

 

Trán te tuá cành tre dập nát

Kẹp sứt môi thảm thiết hồn ma

Bàn là ủi nóng làn da

Buá đinh đóng gối cấu cào mắt em

 

Lũ ác ôn Ngọc Thơm họ Mã

Huỳnh Thanh Giang mèo mả gà đồng

Như người tiền sử rừng hoang

Lương tâm trống rỗng phũ phàng kết duyên

 

Cũng do bởi tuyên tuyên truyền giáo dục

Theo Mác Lê thần phục Mao Hồ

Lạnh lùng tim máu yêu ma

Di truyền thế hệ mà ra nỗi này

 

Cảnh điạ ngục trần ai em chịu

Gần hai năm thảm hoạ vô luân

Chẳng xa trụ sở công an

Chỉ chừng trăm mét xa gần ai hay?

 

Ấp Phú Hiệp tung bay cờ đỏ

Khẩu hiệu treo văn hoá con heo

Điển hình tiên tiến noi theo

Mà sao nguội lạnh chó mèo dửng dưng?

 

8.5.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen