Samstag, 4. Januar 2025

Song Thất Lục Bát Đấu Tranh Chùm 22

 

Mẹ Dân Oan Khóc

 

Nghe tiếng khóc trần gian nức nở

Có nỗi oan nào khổ thế không?

Ngày xưa một nắng hai sương

Nuôi con vất vả mẹ thương sớm chiều

 

Con cách mạng cơm niêu nước lọ

Mẹ lo từng con cá lá rau

Ngủ hầm muỗi cắn đêm thâu

Bao lần thoát hiểm mẹ cầu từ tâm

 

Đời oan trái tình thâm tàn lụi

Cưu mang con ăn bụi nằm bờ

Bây giờ con đã làm to

Cửa quan hách dịch rượu đào say xưa

 

Vườn đất bãi con vưà chiếm đoạt

Quyền uỷ ban kiểm soát gắt gao

Mặc cho bà lão kêu gào

Đinh tai nhức óc nghẹn ngào canh sương

 

Mẹ vật vã góc đường manh chiếu

Chầu chực con chiếu cố xét đơn

Theo đoàn công lý dân oan

Du côn tự phát tủi hờn hồn ma

 

Bằng liệt sĩ vinh hoa tổ quốc

Ông bí thư lệnh bóc ngay đi

Mẹ già chẳng biết ngày chi

Khói nhang cúng giỗ thầm thì con ơi!

 

Sống sao nổi đổi mười lấy một

Kẻ vô tâm chẳng chột thì què

Bão bùng khắp nẻo đồng quê

Dùi cui gậy gộc dầm dề lệ chan

 

Bước không vững toàn thân te tuá

Máu tim già bám víu vào đâu?

Chín mươi tuổi bạc mái đầu

Lần ra bậc cưả mịt mù mưa sa…!

 

cảm tác khi nghe Như Quỳnh hát bài “ Khóc Mẹ Dân Oan “ cuả Mặc Thiên
16.2.2013 Lu Hà

 

 

 

Tôi khóc Thương Em

tặng Hoàng Vi

 

Tôi đã khóc cho em gái nhỏ

Nức nở hoài lệ rỏ xót thương

Căm hờn bẽ lũ bất lương

Giang sơn đổ nát quê hương tủi sầu

 

Lũ chúng nó đầu trâu mặt ngưạ

Tranh khúc xương lương lậu đảng cho

Râu xanh lão tặc mơ hồ

Tuyên truyền đạo đức côn đồ vong nô

 

Tôi chỉ biết khẩn cầu Đức Chuá

Tiếng kêu la ảo não bi ai

Phúc âm thánh thót canh dài

Cho người dương thế u hoài triền miên

 

Bọn ác quỷ độc quyền tráo trở

Vì miếng ăn sa đọa lương tâm

Nhục thay nòi giống Việt Nam

Toàn cầu phỉ nhổ tím bầm ruột gan

 

Lột quần áo chó săn hạ nhục

Thằng Hải kia thất đức làm càn

Ươn hèn đày đoạ xác thân

Nhãn tiền qủa báo công an lạc loài

 

Trời có mắt đến ngày đòi nợ

Tạ Phong Tần lao khổ án oan

Ưc hiếp phụ nữ dã man

Lương tâm nhân loại ưá tràn hành tinh

 

Khói nghi ngút Ba Đình chướng khí

Bởi vì sao tê tái Lạc Hồng
Gây bao tội ác chất chất chồng

Ba Tàu xâm chiếm biển Đông lưỡi bò.

 

7.2 2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

Đảng Việt Cộng Không Biết Nhục

Tấm bảng cấm người Việt và chó
Giưã Bắc Kinh thủ phủ Bắc quyền
Trọng Sang Hùng Dũng thản nhiên
Việt Nam tuổi trẻ ngủ yên sao đành?

Thế kỷ trước thuộc Anh tô giới
Cấm người Tàu cùng với bốn chân
Dân hoa khổ nhục lầm than
Tinh thần dân tộc lường gàn được không?

Gây thù hận biển Đông xâm lược
Khơi dậy lên nỗi nhục năm xưa
Nhật Hoàng quân đội gió mưa
Đỡ đòn đảng cộng lọc lưà được ai?

Bầy chó dữ độc tài Hà Nội
Vẫn vẫy đuôi uốn gối cúi đầu
Lợi quyền chia chác sang giàu
Tài nguyên bán hết dưạ Tàu chống lưng

Tên chủ quán bất lương ngạo mạn
Được chính quyền đại Hán tiếp tay
Nhớ xưa khúm núm một khay
Chí Minh sợ sệt lạy thày Tàu ô…

4.3.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Ngậm Máu Phun Người

 

Hồ Chí Mít tự dưng chiếm chỗ

Sài Gòn ơi! Thảm hoạ tai ương

Đói nghèo bệnh tật thê lương

Chúng còn hoan hỉ chiến công thuở nào

Nào giải phóng đồng bào no ấm

Để trở thành ảm đạm màu tang

Ba Tàu Chợ Lớn ngang tàng

Đông Đô đại phố từng làng bon chen

 

Chúng chiếm đoạt Tây Nguyên hải đảo

Vẫn già mồm vu cáo cộng hòa

Hoa Kỳ xâm lược nước ta
Phồn vinh xã hội mọi nhà ngừng vui

 

Hồ lão tạc chôn vùi dân tộc

Dưới gót dày đế quốc Nga Xô

Hoàn thành nghĩa vụ được trao
Tay sai bán nước mặt Hồ tráo trâng

 

Dưạ quốc tế thiên đàng xã hội

Trò bịp này thế giới bật cười

Dép râu nón cối đười ươi

Hung hăng bắn giết tả tơi ba Miền

Đảng cộng sản chỉ quen liếm gót

Mafia chiếm đoạt đất đai
Lập thành chế đố độc tài

Toàn dân làm chủ tuyền đài xương khô

 

Quen ngậm máu đủ trò vu khống
Cờ buá liềm chiêng trống hò reo

Chí Phèo thị Nở thiến heo
Mua bằng tiến sĩ chó mèo khoe khoang

Lắm học vị nhố nhăng mít đặc
Đạị tá Thanh thất học giáo sư
Ba hoa chủ nghĩa ba xu
Sổ hưu bảo vệ giặc Tàu luồn trôn.

18.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

Sầu Tuyết Hận

 

Sầu tuyết hận mưa sa lệ đổ

Cánh sao vàng xuyên giưã lòng người

Trái tim tan nát tả tơi

Biển Đông gào thét dòng đời lầm than

 

Kià Lê Đạt Trần Dần một thuở

Nguyện theo đường chủ nghĩa hư vô

Mà sao đảng vẫn hững hờ

Âm u xã hội mịt mờ văn chương...

 

Nào Tố Hữu Trung Thông Xuân Diệu

Chế Lan Viên lụ khụ làm thơ

Công an xoay bục uế xù

La bàn chỉ hướng xứ mù làm vua...

 

Bác đã chết đảng ta gúa buạ

Nga Sô tàn lạy tạ thày Tàu

Anh Ba chú Sáu gật gù

Cam tâm nô bộc nhà lầu xe hơi...

 

Bầy văn sĩ dở hơi cám hấp

Tranh đua nhau tới tấp ngợi ca

Loa rè tậm tịt sơn hà

Đầu rơi máu chảy nhạt nhòa giang sơn...

 

Quyền lợi đảng lớn hơn dân tộc

Để sống còn bán nước hại dân

Quyết tâm ổn định tinh thần

Rỉ tai mã tấu giết dần chẳng tha

 

Phải cam chịu dãi dầu khổ hạnh

Cố làm ăn thoát cảnh nghèo hèn

Không nên chống đối chính quyền

Độc tài đảng trị chính chuyên bạo tàn

 

Phải luồn cúi làm thân dê chó

Chịu ơn Tàu đô hộ dân ta

Tần Hoàng Võ Đế là cha

Núi sông hùng vĩ nước nhà của chung

 

Tình đồng chí trập trùng ngây ngất
Đâm chém rồi ôm chặt lấy nhau

Dưạ vào lý tưởng gà rù

Mác Lê quang quác cho dù thối rinh.

 

5.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

“ Phong Trần “ Nổi Điên Trên Mạng Facebook

 

Hắn tự đắc khoe nghề thợ tiện

Quê Nghệ An tên Nguyễn Phong Trần

Mấy đời đùn cứt nhai phân

Bọ hung nòi giống quen thân tôi đòi

 

Míng zăo Jiàn: Sáng mai gặp lại

Học tiếng Tàu chó dái lòi đuôi

Dăm câu chữ Hán sủa hơi

Mẹ cha thằng đểu lạc loài Việt gian

 

Chửi thiên hạ văn thân chí sĩ

Là những người phá hoại quốc gia

Bắn cho nát bể sọ ra

Hung hăng con cháu giặc Hồ Chí Minh

 

Lưà dân tộc hôi tanh bán nước

Trò tự do độc lập giả cầy

Kià thằng Tố Hữu mặt dày

Theo Mao chủ ịt đoạ đầy dân ta

 

Thơ bán nước ngợi ca đại Hán

Từ những năm một chín bốn mươi
Triệu người thân xác tả tơi

Thiên đường bong bóng đười ươi cả cười

Thằng phong hủi dở hơi cám hấp

Tổ quốc nào vùi dập dân Nam

Tội đồ bè lũ gian dâm
Cuối muà cộng sản hâm hâm điên khùng

 

16.3.2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

Ngàn Thu Máu Hận

 

Trải gió bụi bốn nghìn năm lẻ

Nước non ơi! Tê tái lòng ta

Giang sơn lãnh thổ nguy nga

Công ơn trời biển ông bà tổ tiên

 

Gió gào thét thiên nhiên hùng vĩ

Máu tràn thây quốc sử bi thương

Ngược dòng lệ đổ thành sông

Nay không đòi lại biển Đông ngậm hờn

 

Cờ phục quốc nguồn cơn tủi hận

Chống ngoại xâm lận đận má hồng

Long Biên sấm động sa trường

Một phương hoàng đế Trưng Vương hai Bà

 

Vì xã tắc thân vua bồ liễu

Rừng Cẩm Khê yểu điệu tinh anh

Đường thương mũi kiếm tranh giành

Cưỡi voi ra trận sử xanh sáng ngời

 

Cuộc dâu bể bao đời trôi nổi

Vạc dầu sôi nhức nhối thế cùng

Kià Mai Hắc Đế Phùng Hưng

Đại vương Bố Cái trập trùng biên cương

 

Hồn tử sĩ vẫy vùng xung trận

Chí trai hùng tuyết hận anh hào

Tinh thần tự chủ càng cao

Ba Tàu đại Hán đủ trò trêu ngươi

 

Non nước ấy của người dân Việt

Quyết đồng lòng tiêu diệt chúng bay

Hắc nô quen thói cáo cầy

Ngô Quyền thiêu cháy cả bầy bọ hung

 

Lý Thường Kiệt thư hùng báo quốc

Bạch Đằng Giang xác giặc ngập dòng

Như hà nghịch lỗ máu hồng

Hồn bay phách lạc thê lương não nùng

 

Cưả Hàm Tử hãi hùng mưa gió

Bến Chương Dương dật giáo đâm thù

Tướng Trần Bình Trọng chém đầu

Làm sao nhụt chí vương hầu nước Nam

 

Phá cường địch tình thâm báo đáp

Nghĩa vua tôi tràn ngập sóng trào

Nam Quan ải chất xương khô

Diên Hồng bô lão dạt dào lòng dân

 

Khuông phù một ân cần ngựa đá

Khí sơn hà mấy độ đắng cay

Chiến bào nhuộm đỏ máu say

Bình Ngô đại cáo chuyển lay thế cờ

 

Chén rượu ngọt sông hòa nghĩa khí

Tình cha con hợp lẽ ý trời

Vua tôi là bởi lòng người

Ba quân tướng lãnh thiên thời điạ dư

 

Qua mấy bận giặc Tàu hung hãn

Vua Quang Trung thế trận xuất kỳ

Sông Hồng sử sách còn ghi

Đống Đa gò mối bốn bề xác phơi

 

Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi hoàng đế

Xú Ba Lăng mũi lõ mắt xanh

Tổ tiên cơ nghiệp tan tành

Cần vương cứu nước khói thành xương tan

 

Hoàng Hoa Thám nghĩa quân nổi dậy

Phan Đình Phùng bi lụy mấy phen

Quốc Dân thất bại Thái Nguyên

Pháp trường ảm đạm ưu phiền thế gian

 

Nguyễn Thái Học bền gan chí lớn

Chẳng được thời đảo lộn càn khôn

Thằng Hoàng Cao Khải chui luồn

Việt gian phú quý bán buôn sơn hà

 

Hồ lão tặc bôn ba hải ngoại

Làm tay sai quốc tế đệ tam

Nga Xô Tàu Chệt dã tâm
Hoàn cầu nhuộm đỏ hiếp dâm dân nghèo

 

Trò cải cách chó mèo vờ vịt

Triệu gia đình thảm thiết bi ai

Miền Nam nước mắt chảy hoài

Vượt biên xác chết tuyền đài thảm thương

 

Trung Nam Hải bất lương bành trướng

Chiếm Tây Nguyên trấn động biển Đông

Còn đâu nòi giống Lạc Hồng

Sống như ếch nhái khắp đồng kêu vang

 

Bọn kiêu binh hung hăng vô học

Súng trong tay cướp bóc làm càn
Dân đen xơ xác điêu tàn

Bịp mồm báo chí từng đàn khuyển nhung

Bọn bồi bút tung tăng viết láo
Lý sự cùn bát nháo Mác Lê
Mùn cưa cứt sắt ê chề
Xồm xoàm lông lá cáo dê Mao- Hồ

Chưa biết nhục đủ trò trí trá
Đảng Việt Tân chó nhá phải ruồi

Khủng bố như cái con buồi
Lập lờ vu khống nực cười lắm thay.

 

cảm tác khi đọc thơ Vũ Hoàng Chương: Trả Ta Sông Núi

12.1.2013 Lu Hà

 

Nguyễn Du đã dưạ Vương Thúy Kiều cuả Thanh Tâm Tài Nhân để viết Truyện Kiều cũng là một dạng cảm tác liên hoàn từ truyện ra thơ. Cái quan trọng là nghệ thuật làm thơ.
Nhờ có Bác Chương tôi cứ dưạ theo cái sườn của bác như trổ hoa lá cành lên cái cây của Bác mà thôi. Nói như vậy đâu dám chê thơ Bác như cành củi khô.

Tôi hay làm thơ theo lối cảm tác như kiểu người ta khai thác than bùn để luyện thành than cốc vậy. Đó cũng là một thú chơi thơ theo kiểu riêng cuả tôi. Thơ cảm tác hoàn toàn khác với thơ hoạ và còn trên cả thơ chuyển thể một bậc. Những bài tự sáng tác ra cũng nhiều vô kể, và cảm tác thơ từ thơ văn hay từ một câu nói vô tình tưởng như nghêu ngao cuả ai đó cũng là thú vui chơi thơ đấy. Hình như trên Facebook có một số bạn trẻ cũng theo bước chân tôi?

 

 

 

 

 




 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen