Montag, 15. November 2021

Song Thất Lục Bát Chùm Số 250

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 19

 

Xa ngàn dặm đồng không mông quạnh

Sầu ba đông dám trách chi ai?

Xuyến vàng khăn lụa trâm cài

Đành lòng cho kẻ dấu hài chân mây

 

Cơn gió cuốn hàng cây nghiêng ngả

Ruột rối bời vội vã ra đi

Ngập ngừng nàng mới thầm thì

Trời xanh ghét bỏ làm chi má hồng

 

 Khao khát đợi gia đồng sính lễ

Nỗi niềm riêng chưa kể hai thân

Tiệc hoa mừng thọ ân cần

Câu thơ trót nặng non gần đỉnh xa

 

Dẫu mưa móc dương tà nguyệt lặn

Tóc tơ còn lời dặn chẳng quên

Đồng tâm ta đã thề nguyền

Hoa xuân có chủ ván thuyền tương giao

 

Thương thúc phụ hư hao sương tuyết

Lòng đất sâu thảm thiết khói nhang

Thôi đành thiếp cũng vì chàng

Dùng dằng chẳng nỡ hai hàng châu sa

 

Lời trân trọng thiết tha âu yếm

Lòng nặng lòng dấu diếm làm sao

Lên yên từng gói buộc vào

Gập ghềnh vó ngựa nghẹn ngào chia ly

 

Quang cảnh lạ kinh kỳ phố xá

Bụi hồng trần sỏi đá dưới chân

Não nề mưa gió xoay vần

Phòng the má phấn bần thần vào ra…

 

Nàng buồn bã hiên nhà trống vắng

Ngẩn ngơ nhìn cay đắng xót xa

Quan san muôn dặm hải hà

Kim Lang nào thấy xế tà tịch dương…

 

23.12.2018 Lu Hà

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 20

 

Đoàn mừng thọ hồi hương trở lại

Bỗng từ đâu khốc hại sai nha

Đầu trâu mặt ngựa ma tà

Hung hăng lùng xục vịt gà đầy sân

 

Dây vô lại bất nhân ngang trái

Trói lão gia con trẻ Vương Quan

Xéo dày khung cửi nát tan

Tay đao tay kiếm ngập tràn túi tham

 

Đời thanh bạch bao năm chứng giám

Nơi công đường muôn dặm còn kia

Huyện quan ông đã về già

Tiếng thơm nức nở trau tria mảnh vườn

 

Tiếng la hét oán hờn căm giận

Thằng bán tơ thù hận vô luân

Vương bà nức nở Thúy Vân

Vu oan giá họa tủi thân Thúy Kiều

 

Chuyện quá khứ cú diều cạm bẫy

Gỉa mạo thư cáo bậy Vương ông

Tránh sao xã hội bất công

Một rừng xương cốt cánh đồng quạ đen

 

Trò cướp giật thói quen tham nhũng

Vẫn hoành hành thao túng quan trên

Mưu mô thủ đoạn vì tiền

Cha con cốt nhục tòng quyền biết sao?

 

Tình chị em máu đào huyết lệ

Đức cù lao cha mẹ nuôi con

Nàng Kiều luống những héo hon

Mối tình Kim Trọng sắt son não nùng

 

Viên thư lại họ Chung nha dịch

Nay về hưu mưu tính âm thầm

Thấy nàng hiếu thảo tình thâm

Đường đi nước bước từ tâm tỏ bày

 

Ba trăm lạng việc này chắc ổn

Dăm ba ngày phải tốn sẽ xong

Đầm đìa máu lệ xót lòng

Dẽ ra để thiếp theo dòng bèo trôi

 

Thôi đành vậy than ôi kiếp phận

Quyết bán mình sầu hận thiên thu

Hồn mây gió thoảng vi u

Sinh ly tử biệt âm u cửu trùng…!

 

23.12.2018 Lu Hà

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 21

 

Dồn tới bước đường cùng sinh lộ

Chẳng cam lòng mới ngỏ ý tìm

Phòng the bằn bặt im lìm

Tuổi xuân ai nỡ nhấn chìm biển sâu

 

Có một mụ môi trầu đỏ lỏm

Dẫn một người già khọm làm quen

Ngũ tuần xem đã quá niên

Mặt dày bóng mỡ lắm tiền bảnh bao

 

Bầy đầy tớ lao xao hộ vệ

Huyện Lâm Thanh ra thế cũng gần

Gà nòi nguyên quán băng nhân

Gió trăng quen thói lần khân đủ điều

 

Buồng trong mối giục Kiều ra giá

Khách tự xưng là Mã Giám Sinh

Hôm nay được thấy dáng hình

Tin sương đồn đại lung linh tuyết hồng

 

Ngã ngây ngất mây rồng chờ dịp

Trận gió mưa đã kíp lắm rồi

Ép cung cầm nguyệt một thôi

Bắt tay vén tóc xa xôi liễu đào

 

Thử bài quạt dạt dào thơ phú

Ngọc Lam Kiều tú khẩu thành trương

Lửa tình đốt cháy lò hương

Vạn ngàn ước tính chịu nhường chi ai

 

Giống hà tiện một hai thêm bớt

Mã kỳ kèo thơn thớt nói cười

Khuynh thành sóng nước lả lơi

Giờ lâu mới định một lời bốn trăm

 

24.12.2018 Lu Hà

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 22

 

Bốn trăm lạng ép tằm thành kén

Mã Giám Sinh vội vã đứng lên

Thẹn thùng má phấn thuyền quyên

Ăn thì ở xổi đậu nghiền thành tương

 

Kẻ già dặn đào hương quen hái

Người ngây thơ tê tái lòng đau

Họ Chung kíp báo cho mau

Tính đường lo lót trước sau mọi bề

 

Đưa canh thiếp não nề tê dại

Liệu rõ ngày nạp thái vu qui

Tờ mây khế ước này ghi

Khất từ chữ ký muộn gì Vương ông

 

Mã chưa dám buông tuồng sàm sỡ

Sợ quá đà thất thố chi chăng ?

Ngọc kia dầm ván thung thăng

Trước sau lạc lối cung hằng thỏa thuê

 

Mắt hấp háy đê mê thấp thỏm

Con mồi ngon đã tóm chặt tay

Trước sau  rồi cũng đến ngày

Lò hương lứa cháy vui vày canh thâu

 

Kiều ủ dột mày châu ai điếu

Bầy sai nha tả hữu thước dài

Chậm dề một lão một trai

Tạm thời tháo khóa bi ai chất chồng

 

Thương bà lão cơn giông cuồng nộ

Khóc Thúy Kiều đau khổ xót xa

Búa rìu sấm sét ác ma

Liều thân vật vã theo đà tường vôi

 

Đầu máu chảy hồn côi lạc xứ

Tiếng rên la phụ tử tình thân

Dần dần tỉnh lại ân cần

Kẻ trông người nắm đỡ đần khuyên can

 

Thân bồ liễu hồng nhan bạc mệnh

Đường trần ai khấp khểnh gian nan

Công cha nghĩa mẹ ngút ngàn

Dâng thư luống thẹn muôn vàn nàng Oanh

 

Thua ả Lý năm canh ủ rũ

Quyết bán thân máu mủ hay sao?

Thương cha tuổi hạc đã cao

Một cây cù mộc gánh bao nhiêu cành

 

Đời con phận liễu mong manh vậy

Hoa dập vùi còn thấy lá xanh

Một hai thưa thốt ngọn ngành

Giờ lâu ông cũng phải đành nghe theo

 

Thôi cũng chịu hắt heo gió thổi

Cuối đường hầm tìm lối thoát ra

Mong sao cứu được cửa nhà

Đền ơn tấc cỏ mưa sa bụi đời

 

24.12.2018 Lu Hà

 

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 23

 

Họ Mã đã tới nơi bậc cửa

Mặt mỡ nhờn từa tựa như heo

Thò tay một bản giao kèo

Vàng trao chữ ký một lèo rõ tên

 

Án lật ngược có tiền chi khó

Họ Chung kia xoay sở trắng đen

Lễ tâm bịt miệng dưới trên

Sai nha biện hộ cũng nên mọi bề

 

Trống đã điểm độ về giục giã

Một mình nàng buồn bã xót đau

Châu sa khóe hạnh đỏ au

Công trình đeo đẳng trầu cau lỡ làng

 

Hoa trần ải phũ phàng cay đắng

Trời mây xa đằng đẵng quan san

Ngờ đâu sớm nở chiều tàn

Dẫu là đá cũng nát gan lọ người

 

Ta khăng khịt nụ cười tiếng nói

Bóng hình chàng tươi rói thiết tha

Thanh mai trúc mã ngọc ngà

Thư cưu trống mái mặn mà cả hai

 

Kể sao hết dấu hài ngọn cỏ

Tiết thanh minh vò võ trăng sao

Cung đàn dìu dặt thanh tao

Tình trong thân ái nghẹn ngào đơn côi

 

Ôi duyên nợ tờ bồi khế ước

Cuộc trăm năm thao thức nguyệt hoa

Xuyến vàng chưa thỏa kim thoa

Giao bôi hợp cẩn nhạt nhòa tuyết sương

 

Thôi đành vậy vấn vương vàng đá

Kim Lang ơi! Thiếp đã phụ chàng

Loan chia thúy rẽ cát đằng

 

Yến anh trả lại xích thằng kiếp sau

 

25.12.2018 Lu Hà

 

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 24

 

Kiều vật vã mày chau liễu rủ

Vườn xuân chưa điểm nụ bướm vàng

Trời Liêu nàng Mạnh ngỡ ngàng

Gập ghềnh vó ngựa mênh mang suối sầu

 

Thân gái hận bể dâu ép trải

Nỗi niềm riêng tê tái trúc mai

Oan tình ngập ngụa tuyền đài

Làm sao tan được canh dài thấm khăn

 

Vân chợt tỉnh băn khoăn hỏi nhỏ

Ngọn đèn mờ bày tỏ chứa chan

Khóc than mình chị đa đoan

Trời già nỡ để gánh oan đè đầu

 

Can cớ chi đêm thâu nức nở

Còn nặng lòng duyên nợ chi đây?

Chị em bát nước vơi đầy

Vào ra sớm tối vui vầy có nhau

 

Kiều vội vã gạt mau ngấn lệ

Hãy ngồi lên chị kể cho nghe

Dặm trường tuyết hận non khê

Mối tình Kim Trọng trăng thề chưa phai

 

Cho chị lạy van nài vạn kiếp

Nhờ cậy em nối tiếp tơ hồng

Sau này nên vợ nên chồng

Giao loan chắp mối mặn nồng tùy em

 

Kể từ buổi buông rèm ngọc thỏ

Cả nhà đi mừng thọ chưa về

Tiếng đàn quạt ước chén thề

Với chàng Kim ấy say mê cung hằng

 

Em còn trẻ thung thăng ngày tháng

Vì chị nên cáng đáng việc nhà

Cũng là hiếu hỉ mẹ cha

Với chàng Kim Trọng thiết tha chị nhờ

 

Tình máu mủ bơ vơ xứ lạ

Dù nát tan thân lá hồn cây

Suối vàng chị cũng thơm lây

Xuyến vàng ngọc bội tờ mây giữ gìn

 

Người dù mất của tin còn đó

Phím đàn này sáng tỏ trăng sao

Mai sau dù có thế nào

Đốt lò hương nóng lao xao chị về

 

Hồn bạc mệnh não nề sương tuyết

Gió heo may thảm thiết dấu chân

Phất phơ ngọn cỏ xa gần

Rảy cho chén nước xót thân liễu đào

 

Dù trâm gãy bình nào kể xiết

Gửi ngàn thu da diết ái ân

Trăm lần từ tạ tình quân

Thiếp xin khất nợ duyên ngần ấy thôi

 

Phận thiếp đã bèo trôi mây dạt

Đóa hoa tàn bi đát lầm than

Đời người sao lắm gian nan

Dập vùi bể khổ canh tàn xác xơ

 

25.12.2018 Lu Hà

 

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 25

 

Kiều Phẫn uất bơ vơ hồn lạc

Suối tiên bồng quan ải mù sương

Toàn thân bất động canh trường

Liêu trai chí dị cố hương mịt mờ

 

Nhà Huyên bỗng sững sờ tỉnh giấc

Thấy cả nhà người gác kẻ coi

Thuốc thang tấp nập tơi bời

Dần dần hồi tỉnh lệ rơi đôi hàng

 

Kiều nức nở khóc chàng thảm thiết

Rỉ tai bà rõ thiệt đầu đuôi

Vân đưa thoa ấy tờ bồi

Vì cha nên nỗi đành thôi duyên này

 

Phận bèo nổi đắng cay kim cải

Kiều dặn dò trả lại tình xưa

Nhờ cha nối chút duyên thừa

Vân Kim gá nghĩa sớm trưa mặn nồng

 

Dẫu xương cốt ngóng trông đồng nội

Nơi xứ người trăn trối quê nhà

Canh ba khắc lậu tiếng gà

Quản gia thúc giục quan hà dặm băng

 

Mòn bia đá cung hằng còn đó

Tấc vàng kia máu nhỏ dám sai

Sinh ra trong cõi trần ai

Tình thâm cốt nhục u hoài ngàn thu

 

Kiệu hoa đã âm u ngoài cửa

Áng mây đen khách khứa gì đâu

Đì đoàng pháo nổ sa châu

Sinh ly tử biệt nàng dâu não nùng

 

Ván đã đóng bão bùng sóng gió

Bước sang ngang huyết nhỏ lệ phai

Tiếc thay liễu thắm trang đài

Buị trần gió cuốn ngày mai thế nào?

 

26.12.2012 Lu Hà

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 26

 

Trăng vàng võ xanh xao cỏ úa

Cánh chim bay dàn dụa mưa sa

Dẫu thân trong trắng ngọc ngà

Gặp cơn ngộ biến cửa nhà biệt ly

 

Duyên tiền định thanh y phận mỏng

Đóa cẩm nhung nỡ chóng tàn phai

Xót xa cành liễu Chương Đài

Phồn hoa phố thị nét ngài ủ ê

 

Họ mã vội rước về biệt phủ

Khóa buồng xuân trướng rủ màn che

Ngại ngùng sương gió e dè

Lòng đau ruột thắt bóng đè đào tiên

 

Phẩm thơm nức đòi phen suồng sã

Biết rồi đây vàng đá phôi phai

Hoài công gìn giữ cho ai

Nhị hồng thà bẻ u hoài thở than

 

Người chung thủy quan san ngàn dặm

Giờ ở đâu thê thảm thế này

Trùng phùng thỏa ước hương say

Còn đâu hy vọng đắng cay nỗi lòng

 

Thân bồ liễu long đong tứ hải

Áng mây Tần quan ải mù sương

Chôn nhau cắt rốn cố hương

Ngậm ngùi gió Sở tha phương xứ người

 

Kiều càng nghĩ càng rơi nước mắt

Sẵn con dao gói chặt vào khăn

Phòng khi họ Mã dữ dằn

Quyết liều sinh tử tấm thân cát đằng

 

Trời oan nghiệt xích thằng chặt đứt

Bởi vì ai nỡ dứt tơ hồng

Tuyệt đường thiếp phải theo chồng

Gìa nua vô lại đèo bồng thiên nga…

 

26.12.2018 Lu Hà

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 27

 

Sống sa đọa lân la quán xá

Chốn phong tình họ Mã đã quen

Dê già gặp phải hồi đen

Làng quê phố chợ tìm miền nguyệt hoa

 

Ngựa xe kéo sa hoa đàn nhạc

Mụ Tú Bà bài bạc nổi lên

Gà đồng mèo mả đôi bên

Cò mồi hùn vốn kiếm tiền đò đưa

 

Phường mướp đắng mạt cưa mạt hạng

Mã Giám Sinh lạng vạng đó đây

Đầu trâu mặt ngựa một bầy

Ca nhi hầu hạ canh chầy thỏa thuê

 

Nghề son phấn máu mê đeo đẳng

Chuyện rủi may dấp dáng thuyền quyên

Đoạn trường bạc mệnh vô duyên

Cành vàng lá ngọc vào thuyền lái buôn

 

Dương mâu sẵn giáo thuôn khoan thủng

Đóa trà mi rơi trúng miệng hùm

Cáo gian vật giả um xùm

Sính nghi giá rẻ gọng cùm khóa tay

 

Ngắm vẻ ngọc bướm bay suối hạc

Tòa thiên hương quốc sắc về ai

Ngất ngây lạc cảnh bồng lai

Cuồng ca túy lúy canh dài men say

 

Hoa trinh nữ vào tay quyết hái

Cờ phất lên tê dại đêm nay

Của trời hưởng trước là hay

Miếng ngon tráng miệng phen này thử qua…

 

Mấy trăm lạng đi mua huề vốn

Của còn đây chẳng tốn chi nhiều

Vương tôn công tử liêu xiêu

Phá gia bao kẻ yêu kiều trướng hoa…

 

Nổi trận cười nhạt nhòa diễm lệ

Bóng hồng quần thỏ thẻ thâu đêm

Trăng non lá rụng quanh thềm

Xôn xao kỹ viện êm đềm yến anh

 

26.12.2018

 

 

 

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 28

 

Mùi chanh cốm liễu thanh gió mát

Vị hồng xiêm ngào ngạt hương bay

Phẩm tiên sao khéo bén tay

Quít làm cam chịu ai hay sự đời

 

Gỉa thành thật lả lơi phiêu diếu

Máu màu gà vỏ lựu như nguyên

Lọc lừa quen thói trắng đen

Tiền nào của ấy sang hèn kể chi

 

Mụ già có điều gì nghi hoặc

Chuyện đã rồi chưa chắc khảo tra

Xa xôi ngàn dặm quan hà

Đàn em kín miệng thì ta chơi hoài

 

Đêm mây gió canh dài ôm ấp

Cơn đói mồi vồ vập nai tơ

Vuốt ve cuồng dại nắn sờ

Lúc nghiêng khi ngửa xác xơ trăng vàng

 

Đuốc hoa sáng mơ màng hồ điệp

Con ong càng hút tiếp nhụy hoa

Gối chăn nhàu nát lệ nhòa

Sói già hoan hỉ máu hòa thịt tươi

 

Căm hờn ngã thèm hơi mó máy

Nghĩ phận mình dơ dáy hôi tanh

Ngọc đành chịu tiếng ô danh

Thôi còn chi nữa mà dành cho duyên

 

Nằm trơ đó đào tiên nhầy nhụa

Sẵn con dao định cứa cổ mình

Tính bài tận thế quyên sinh

Nghĩ đi nghĩ lại hai tình thì sao?

 

Gạo đã nấu cơm nào chả được

Tờ bồi kia khế ước bán thân

Miên man rồi cũng nguôi dần

Tiếng gà eo óc xa gần lao xao

 

27.12.2018 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen