Truyện Tình
Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ
Nguyễn Đình Chiểu bài 11
Thế mới
biết núi tiên thoát tục
Tránh xa vòng
ái dục thế gian
Trang Sinh chi
quản bần hàn
Thanh cao Lý
Nhĩ mai ngàn đào bay
Chẳng ham hố
đọa đày thân xác
Chốn quan
trường kiếm chác phù hoa
Dùi mài kinh
sử mù lòa
Tầm chương
trích cú điêu ngoa lọc lừa
Giữa sòng
đời mạt cưa mướp đắng
Phường bán
buôn đen trắng ba gai
Chiến tranh
giành giật đất đai
Tống nho thủ
cựu bi ai hãi hùng
Vua ra lệnh
tôi trung phải chết
Bạo Tần kia
tự diệt giống nòi?
Cha con hạt
muối mặn mòi
Tình thâm cốt
nhục sáng soi biển trời
Chữ nhân
nghĩa tả tơi sóng gió
Lễ trí tin
chao đảo thế thời
Trúc Lâm sao
nỡ chán đời
Lan Đình thì
lại ăn chơi đêm ngày
Dương Từ
nghe buồn thay vận hạn
Ngồi lo âu
ngao ngán hát ru
Tự mình
xuống tóc đi tu
Lẽ nào bế
tắc công phu lỡ làng?
Trời vừa
sáng nhẹ nhàng sửa soạn
Chào bậc
thày dày dạn đường tu
Ghi lòng tạc
dạ vân du
Hỏi ngay húy
tự xuân thu với đời
Ý truyền
tụng cho muôn nơi biết
Đạo sĩ cười
khẩu thiệt tâm thành
Người đời
quen thói háo danh
Non xanh nước
biếc cũng đành phôi phai
Cõi trần ải
khứ lai dằng dặc
Linh Diệu đây
xào xạc chim muông
Bách hoa tùng
cúc hư không
Ba ngàn thế
giới mênh mông chủng loài
Dương Từ
vội ghé vai quẩy gánh
Chẳng dùng
dằng để tránh khen chê
Trải qua mấy
dặm sơn khê
Trách chi đạo
sĩ luận về Phật gia
Chả mấy
chốc Kim Ba suối mát
Mới dừng
chân ngào ngạt bướm hoa
Xem ra phong
cảnh thái hòa
Lão ông ngồi
tắm nhạt nhòa nắng trưa
Vang khắp
rừng say xưa tiếng hát:
“Nước
trong veo bụi cát hết rồi
Phù du bèo
bọt nổi trôi
Cảm ơn trời
đất xa xôi khách trần!
Gió xuân qua
tấm thân trong sạch
Ai dám cười
đành hạch khinh khi
Ngược xuôi
nào dám so bì
Hanh thông đạo
hạnh thị phi lạt mùi
Thương cho kẻ
ngậm ngùi năm tháng
Kiếp tha
phương cay đắng làm sao
Công phu ngọn
sóng ba đào
Tuổi già cửa
đạo đi vào còn xa“
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
31.1.2020 Lu Hà
Truyện Tình
Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ
Nguyễn Đình Chiểu bài 12
Lão chống
gậy ngân nga hoan lạc
Lá hôn chân
xào xạc miền tây
Lắc lư vai
nặng bầu đầy
Rượu thơm
ngây ngất bóng cây chập chờn
Phong cảnh lạ
từng cơn gió thổi
Chắp hai tay
xin hỏi lão ông
Gần đây có
bậc thày không?
Cao tay pháp
thuật thần thông cứu đời?
Dương Từ
tới tỏ lời kính cẩn
Lão thản
nhiên chẳng bận đến ai
Ung dung ngày
rộng tháng dài
Nơi miền sơn
cước khứ lai chẳng màng
Hơn sáu mươi
tuổi đang sung sức
Nhờ khí trời
thể lực dẻo dai
Kể chi tán,
kiệu, mão, đai
Tiều phu đốn
củi hươu nai bạn cùng
Đầu Tây Lâm
cúc tùng mai trúc
Thày Huyền
Hồ đáng bực trí tri
Hứa Do Sào
Phủ kém chi
Giang hồ kiếm
khách tu mi với đời
Lão trượng
hỏi sao ngươi cạo trọc?
Hình thày tu
lóc cóc mõ khua
Sớm khuya hiu
hắt cảnh chùa
Muối dưa đạm
bạc bốn mùa nước non
Đội ơn Phật
cho con nối giõi
Chịu tam
hương tôi mới đi tu
Ba ngôi tam
bảo Dương Từ
Thiện Trai
được gọi chân như thuyền từ
Sao không học
Đặng Du thuở trước
Chịu thiệt
thòi giữ được bảng son
Xót xa Tử Hạ
mất con
Mù lòa đôi
mắt héo hon nỗi lòng
Đã qui y
thong dong đây đó
Việc của ta
nào có phiền ai?
Đạo vàng
theo gót Như Lai
Từ bi hỉ xả
đào mai cúc tùng
Vậy xin hỏi
trập trùng sơn dã
Có chùa nào
thư thả nghỉ chân?
Khẩn nài tha
thiết trượng nhân
Chỉ đường
đi tới bội phần tri ân
Chùa lai vãng
xa gần chẳng thiếu
Này Hàn Sơn,
Lam Thủy, Thiên Thai
Khói nhang
Linh Diệu tuôn hoài
Âm dương đôi
ngả giao đài mù sương
Có hai hang
Diêm vương Bích lạc
Khách thập
phương thù tạc văn chương
Đông nam cỏ
rạp bên đường
Ngựa xe tấp
nập khói hương nhạt nhòa
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
1.2.2020 Lu Hà
Truyện Tình
Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ
Nguyễn Đình Chiểu bài 13
Hướng tay
chỉ một tòa sừng sững
Chim én bay
dựng đứng sơn kỳ
Đông vui thủy
tú nhung y
Chi lan kẽ đá
ầm ỳ suối reo
Cửa hang ngỏ
hắt heo gió thổi
Trẻ dắt già
hồ hởi bước vào
Trai thanh gái
lịch xôn xao
Thiều quang
chín chục dạt dào xuân xanh
Ngôi miếu cổ
thôi đành nghỉ tạm
Tối như bưng
chẳng dám lục tìm
Xung quanh vắng
vẻ im lìm
Nặng đôi mi
mắt bóng chìm vực sâu
Từ mơ thấy
lính hầu tấp nập
Phán quan ngồi
dáng dấp nho gia
Trông lên
tuổi vẫn chưa già
Cân đai mũ
mão trau tria thiếp vàng
Quân hộ vệ
hai hàng võ phục
Giải Dương
Từ hối thúc đi nhanh
Thẻ bài lệnh
tiễn đồng thanh
Trước sân
cẩm thạch ngọn ngành hỏi tra
Thằng sãi
kia bôn ba đây đó
Vào miếu ta
rúm ró nằm co
Vợ con sao
chẳng chịu lo
Cửa nhà bỏ
bễ so đo mãi hoài
Dám xưng hiệu
Thiện Trai pháp đạo
Hoa hạ hay
ngơ ngáo man di
Rõ ràng tỏ
dạng nam nhi
Tóc râu cha
mẹ cớ gì cạo đi?
Công dưỡng
dục bù trì như thế
Lại chóng
quên trốn thuế vô chùa
Nắng mưa dầu
dãi bốn mùa
Thê nhi eo óc
cá cua rau đồng
Một trăm roi
vào mông buốt nhói
Đao phủ đâu
dẫn tới pháp đình
Dương từ
hồn lạc phách kinh
Giật mình
tỉnh dậy ra mình chiêm bao
Trời hửng
sáng chiếu vào khe cửa
Cạnh bức
tường lưng tựa não nề
Ngó lên liễn
chỉ tên đề
Thì ra Hàn Tử
Xương Lê nhạt nhòa:
“Một sách
đạo nguyên lòa mắt thánh
Ba tờ Phật
biểu chát tai vua”
Thiên thu cơn
gió thoảng qua
Vàng thau phủ
bụi phân bua lẽ đời
Ngàn năm để
tiếng cười mai mỉa
Phật Lão Nho
tròn trịa dễ sao?
Đúng sai
miệng lưỡi lao xao
Còn Ki-Tô
giáo nghẹn ngào tổ tông.
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
1.2.2020 Lu Hà
Truyện Tình
Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ
Nguyễn Đình Chiểu bài 14
Ngẫm thế sự
mênh mông biển cả
Kiếp con
người vàng đá phôi phai
Cát hung trong
cõi trần ai
Khen chê hay
dở nhân tài trí tri
Mộng tưởng
hão tu trì tinh tấn
Đã bao phen
lận đận Phật gia
Đạo nho bám
gót trau tria
Phù Tô mất
mạng miệng bia để đời
Bầy gian nịnh
mặt người dạ thú
Đòi hiếu
trung uế xú thiên triều
Hiền thần
tủi nhục cô liêu
Khuất Nguyên
chén rượu phiêu diêu nửa hồn
Bần sãi đây
bồn chồn lo ngại
Ngẫm chuyện
mình quan tái ba đào
Biết người
liêm khiết thanh tao
Miếu thờ mộ
phạm xiết bao kinh hoàng
Ngài khiển
trách dám mang bình bát
Lại ngang
nhiên dẫm nát cỏ hoa
Trước đền
mai trúc nhạt nhòa
Ngộ đường
Tây Trúc một tòa hương sen
Cửa công hầu
bon chen điêu đứng
Khổng Khưu
xưa tưng hửng Trọng Ni
Gía cơm túi
áo nằn nì
Chư hầu các
nước thầm thì nhỏ to
Bả công danh
con cò lặn lội
Bất hiếu
tam tội lỗi lắm ru
Tớ thày bốn
bể vân du
Chồn chân
mỏi gối âm u suối vàng
Thầm trộm
nghĩ mơ màng miếu cổ
Cũng khó tin
cổ độ trăng xoi
Phật Nho
thiên hạ ngó coi
Phân tranh cao
thấp thiệt thòi Giatô
Kia Lão Tử ô
hô chẳng nói
Cứ lặng
thinh xoi mói làm gì?
Cao Đài Hòa
Hảo rầm rì
Tinh Lành ngào
ngạt tu mi đạo Hồi
Khắp tinh cầu
xa xôi tín ngưỡng
Bà La Môn
nghiệp chướng hãi hùng
Kỳ Na Ấn
giáo trập trùng
Con đường
khổ hạnh mịt mùng chúng sinh
Thân khẩu ý
chứng minh thiền tập
Trí cao siêu
ý nghiệp trọng coi
Tòa sen giác
ngộ sáng soi
Giải trừ
ngũ dục rong chơi hội bàn
Cõi niết bàn
trần gian ngự trị
Bởi tâm linh
thần trí anh minh
Ung dung tự
tại do mình
Sợ chi bấn
loạn thái bình hoan ca
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
3.2.2020 Lu Hà
Truyện Tình
Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ
Nguyễn Đình Chiểu bài 15
Đường tây
bắc bao la nhung nhớ
Quê hương
giờ sương nhỏ mộ bia
Nâu sồng
tràng hạt trau tria
Ngẫm mình từ
độ xuất gia tu hành
Ba năm trường
mong manh áo vải
Bụi trần
gian tê tái quan san
Mùi thiền
quen cảnh bần hàn
Người chê
kẻ trách phàn nàn hiếu trung
Lỗi cương
thường mịt mùng bấn loạn
Quỷ thần
cười ngao ngán đường tu
Ăn chay dưa
muối đông thu
Xuân hè uổng
phí công phu cúng dường
Lời đàm
tiếu chán chường thiên hạ
Chốn thị
phi rệu rã tha phương
Màn trời
chiếu đất thê lương
Bát cơm manh
áo gió sương dật dờ
Thân cò vạc
bơ vơ xứ sở
Quê hương
người tạm bợ sớm khuya
Vợ con xa
cách chia lìa
Nắng mưa tầm
tã bên rìa rừng hoang
Chống thiền
trượng lang thang đây đó
Khi cô đơn
biết tỏ cùng ai?
Chạnh lòng
nghĩ chuyện khứ lai
Vợ con bìu
ríu ngày mai thế nào?
Nghe lá rụng
lao xao gió thổi
Thấy tam kỳ
chẳng vội làm chi
Rùng rằng
ngơ ngác chim di
Đông tây nam
bắc đường đi chẳng rành
Thấp thoáng
thấy liễu xanh bám cổng
Dương Từ
mừng lóng ngóng trông lên
Cổ đình
sừng sững trên nền
Thanh Phong
bảng hiệu ngang nhiên dưới trời
“Đường đi
ba ngã người Chu khóc
Tơ trắng hai
màu ngã Địch than”
Nỗi niềm
nhân thế chứa chan
Sòng đời
đen trắng gian nan hiểm nghèo
Xem liễn đối
hắt heo cành liễu
Rồi Dương
Từ cũng hiểu ra ngay
Đường ba
bảy lối quắt quay
Tơ kia dễ
nhuộm ai hay lòng người
Chí đã quyết
thảnh thơi buông bỏ
Lòng thạch
kim chứng tỏ thiền môn
Chớ nghe
thiên hạ mà buồn
Sân si cuồng
dại bồn chồn gió trăng
Chả mấy
chốc thung thăng sườn núi
Chốn thiên
thai sầu tủi làm chi
Dâu xanh suối
mát rầm rì
Lời ca non nỉ
thầm thì bên tai…
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
6.12.2020 Lu Hà
Truyện Tình
Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ
Nguyễn Đình Chiểu bài 16
Dải Tần
Hoài còn ai nức nở
Lúc sang giàu
cổ độ trăng soi
Bến Hà Châu
vẫn có đôi
Thư cưu trống
mái thuyền xuôi mái chèo
Khi có bậu
cảnh nghèo hiu hắt
Ngọn gió
đông cắn hạt bí ngô
Đò xưa đàn
cá nhấp nhô
Tình xuân hoa
bướm lô xô qua về
Đêm trăng
sáng say mê Lộng Ngọc
Tiêu Sử mừng
dạy học ống tiêu
Chập chờn
cánh phụng phiêu diêu
Xe duyên kết
chỉ cầu kiều bắc ngang
Dương Từ
càng mơ màng ngây ngất
Bước lại
gần nghe thật ngậm ngùi
Thấy hai cô
gái mang gùi
Lá dâu xanh
mướt thơm mùi tóc mây
Hoa diếp dại
cỏ may xào xạc
Há hốc mồm
kinh ngạc hai nàng
Ông sư lầm
lũi bên đàng
A Di Đà Phật
nhẹ nhàng hỏi thăm
Chùa Linh Diêu
xa xăm vạn nẻo
Kỳ lộ nhiều
vắt vẻo phương nào?
Hai cô gái
nhỏ thì thào
Con nai ngơ
ngác bướm đào ngây thơ
Chị em tôi
dại khờ sơn nữ
Đạo ông bà
gìn giữ tổ tiên
Thôn trang vui
cảnh điền viên
Mẹ cha sớm
tối bạc tiền cần chi
Thầy tu muốn
hỏi gì sao biết
Tìm vãi bà
thân thiết ni cô
Đường đi
lắt léo chi mô
Nhà Khương
giống ấy ô hô phấn hồng
Mấy đường
chay không không sắc sắc
Trẻ rong chơi
phước bạc tu trì
Có câu lão
kỹ vi ni
Thúy Kiều
lạc lối má mì lầu xanh
Không biết
lối thôi đành chịu vậy
Đứng thở
than chán ngấy cảnh đời
Trọc đầu
chi để tiếng cười
Tấm thân sư
vãi chơi vơi nẻo trần
Từ liều
lĩnh tần ngần đi tới
Đường gập
ghềnh chẳng vội đông nam
Bảng đề rõ
Bạch Vân Nham
Một tòa miếu
cổ trăng rằm trống trơn
“Đói rách
lòng không hờn mẹ ghẻ
Lạnh đau dạ
chẳng trách cha lành”
Thấy câu
liễn đối song hành
Thương con
hiếu thảo ngọn ngành xét suy
Bao trắc trở
gian nguy nểm trải
Muốn vào coi
lại ngại chiêm bao
Tượng thờ
thần ở phương nào?
Văn hay chữ
tốt đi sao cho đành.
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
7.2.2020 Lu Hà
Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình
Chiểu bài 17
Cơn gió thổi liễu xanh lả
lướt
Đàn dơi bay lũ lượt theo
nhau
Lập lòe đom đóm trước sau
Vẳng đâu tiếng hát bạc
màu đá vôi
Dương Từ bỗng bồi hồi
tâm dạ
Chốn thâm sơn hoa lá cỏ cây
Sớm khuya muông thú vui vầy
Thị phi chẳng có tháng ngày
thảnh thơi
Vung cán búa tìm nơi ẩn náu
Xa lánh người trần cấu bon
chen
Củi khô chi kể sang hèn
Thuận mua vừa bán bõ bèn gì
đâu?
Này những kẻ công hầu
vương bá
Phường con buôn xảo trá
điêu ngoa
Thèm thuồng tiền bạc xuýt
xoa
Trắng râu thủ đoạn xa hoa
bạc đầu
Dương Từ cũng sa châu rớm
lệ
Xin lão Tiều hãy kể tôi
nghe
Phải chăng ông cống ông
nghè
Vị thần trong miếu nho nhe
hạng nào?
Ngài Hiếu Tử tài cao trọng
trách
Thuở thiếu thời đức hạnh
nhân từ
Tứ Khoa đều đỗ thiên tư
Gần xa nức tiếng chân như
mọi nhà
Nhị thập tứ đời ca ngợi
mãi
Khắc thành bia vững trãi lâu
bền
Miếu này thờ Mẫn Tử Khiên
Mủi lòng mẹ ghẻ thảo hiền
thương cha
Con áo rách giận bà vợ kế
Muốn đuổi đi hai trẻ ngây
thơ
Cùng cha khác mẹ bơ vơ
Ăn theo đày tớ nằm chờ
trăn trâu
Mẫn tử Khiên không sầu dạ
oán
Còn xin cha
đừng bận lòng chi
Hai em nhỏ dại biết gì
Nhà tranh vách nát rầm rì
gió mưa
Lão vuốt râu kế thừa tổ
phụ
Hơn ba mươi đời cháu đích
tôn
Chán chường thế sự chui
luồn
Tiều phu kiếm củi vui buồn
gió trăng
Dương Từ nghe mọi đằng
rành rẽ
Dòng trâm anh chẳng lẽ dửng
dưng
Sân Trình cửa Khổng lừng
khừng
Noi theo nghiệp tổ danh lừng
bốn phương?
Lão trượng mới tỏ tường
sau trước
Thời buổi này dễ rước
họa vào
Tương khi nhuộm đỏ máu đào
Thiên luân đạo lý ngả nào
mà đi?
Kẻ xu nịnh ngu si đểu giả
Bậc chân nhân vàng đá phôi
phai
Bây giờ còn có mấy ai?
Trung ngôn nghịch nhĩ hiền
tài đảm đương
*Nguyên tác thơ lục bát:
“Dương Từ Hà Mậu”
8.2.2020 Lu Hà
Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình
Chiểu bài 18
Bởi thiên hạ bốn phương
tám hướng
Cuộc can qua
chấp chưởng tranh dành
Đất đai ác
bá lợi danh
Mua quan bán
tước học hành gì đâu?
Bầy cơ hội
chụm đầu co cụm
Lũ sâu đo
đàn đúm chia nhau
Kỷ cương
tôn miếu nát nhàu
Đỏ lòng
xanh vỏ xám màu lương tâm
Giòng ô trọc
mưu thâm kế độc
Giống sài lang hang hốc họ
hàng
Vương tôn quý tử điếm
đàng
Thôn trang trộm cướp xóm
làng xác xơ
Lê dân khóc bơ phờ tang tóc
Hà chính càng khó nhọc lầm
than
Hổ mang chẳng
sợ thế gian
Khói hương
nghi ngút bần hàn mả hoang
Đời tam đại
mơ màng lịch sử
Hạ Thương
Chu gìn giữ tôn nghiêm
Nửa vầng
trăng khuyết lưỡi liềm
Ngàn thu giá
lạnh nỗi niềm khổ đau
Phân chó sói
úa màu mây khói
Hỏa phong đài
buốt nhói biên cương
Đau lòng sĩ
tử can trường
Thương người
chinh phụ quê hương mỏi mòn
Thúc Quý phải
trèo non lội suối
Nơi rừng sâu
còm cõi thu đông
Lý y phong
thủy tinh thông
Bàn dân thiên
hạ ngóng trông nhân tài
Dương Từ
hỏi trần ai ngang trái
Thiếu gì
nghề cứ phải tiều phu?
Lều tranh gió thổi vi vu
Rừng sâu giá lạnh âm u hãi
hùng
Lão trượng cười tận cùng
tắc biến
Cực âm dương tái hiện vô
thường
Dùng dằng cửa thánh treo
gương
Mỏi lòng rồi lại chán
chường hỏa tai
Như voi cọp mấy ai dám sánh
Chẳng dại gì nên tránh xa
ra
Khoe khoang chi nữa đôi ngà
Giáo gươm đâm thủng lớp
da bọc ngoài
Nhờ lưỡi búa dao dài sắc
bén
Lộc trời cho tráng kiện dẻo
dai
Lo gì hoạn nạn khứ lai
Cá cơm rượu thịt một hai
vui vầy
Vung cán búa củi đầy nặng
gánh
Phủ ngưỡng câu nỡ tránh
né sao?
Cúi mình thể tử dạt dào
Ngẩng lên chín chữ nghẹn
ngào mẹ cha!
*Nguyên tác thơ lục bát:
“Dương Từ Hà Mậu”
9.2.2020 Lu Hà
Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình
Chiểu bài 19
Không hổ thẹn ông bà tiên
tổ
Với thần linh phù hộ độ
trì
Hiếu sinh mầm sống lương
tri
Non xanh nước biếc vân vi
đất trời
Từ thấu hiểu những lời
gan ruột
Trí hào quang sáng suốt bao
la
Thẹn lòng nghĩ tới quê nhà
Vợ con eo óc canh gà mù sương
Xin lão trượng chỉ đường
đi tới
Ngả nào hay tới cõi thiên
thai
Tụng kinh gõ mõ mãi hoài
Nỗi niềm canh cánh bi ai muộn
phiền
Nghe đồn thổi chùa tiên hẻo
lánh
Đỉnh núi cao giá lạnh thấu
xương
Gần xa nô nức thập phương
Trẻ già trai gái khói hương
chay đàn
Lão tiều phu
khuyên can chẳng nỡ
Lỗi đạo
này chăng chớ mọi đàng
Hướng nam
tới bến Châu Giang
Trời quang
mây tạnh sang ngang gọi đò
Dương Từ
quyết lò dò chống gậy
Vực đèo sâu
trông thấy mà kinh
Ngẫm đời
đen trắng nhục vinh
Họa vô đơn
chí rập rình vây quanh
Phúc bất
trùng lai xanh thăm thẳm
Bả phồn hoa
thê thảm chúng sinh
Mà sao lắm
kẻ liều mình
Bảng vàng
thẻ bạc điêu linh rợn rùng
Lão tiều phu
tận cùng trời đất
Nơi thâm sơn
ẩn dật náu mình
Bao điều
thấm thía chân tình
Công hầu
vương bá triều đình kể chi
Đến sông
Châu rầm rì mai trúc
Liễu xanh rờn
chim cúc trái ngon
Vẳng nghe tiếng sáo véo von
Cất cao giọng hát nỉ non u
hoài
Thấy một người râu dài
vai rộng
Chèo chiếc thuyền rõ tướng
võ phu
Nhẹ nhàng cập bến êm ru
Cắm sào hỏi khách chu du
phương nào?
Từ cung kính cúi chào ngư
phủ
Chở tôi sang trả đủ bạc
tiền
Ngã cười kẻ ở chùa chiền
Phải đâu Hạng Vũ Ngũ Viên
thuở nào
Hai người đó anh hào kiếm
khách
Miền Ô Giang hiển hách một
thời
Oán thù rửa nhục tới nơi
Nào ai bắt kẻ liều đời
đi tu?
Đầu trọc lốc không râu
không tóc
Áo cà sa chẳng nhọc nhằn
gì
Bận lòng chi
chốn thị phi
Ăn chay niệm
Phật tu trì sớm hôm
Từ lật đật
tay ôm bình bát
Nhảy xuống
đò dào dạt sóng trào
Chập chùng
tôm cá lao xao
Thoắt đâu
thuyền đã cập vào bờ bên
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
10.2.2020 Lu Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình
Chiểu bài 20
Từ trả tiền bèn liền từ
trối
Ngư phủ rằng tiện mới cho
sang
Quăng chài mẻ lưới sẵn
sàng
Làm ơn kẻ khó đạo tràng
mấy khi
Từ ngưỡng mộ tu mi nam tử
Đấng anh hùng nghĩa cử tao
nhân
Chinh đông đại tướng nước
Tần
Tây kinh chẳng đến quân
thần xứng danh?
Chàng trẻ tuổi tranh giành
chẳng muốn
Võ trạng nguyên phiền muộn
cân đai
Tiếc thay sức đủ dư tài
Triều đình đổ nát khứ
lai mịt mù
Bọn tham quan
thu xâu vét thuế
Còn mấy ai
tử tế biết điều
Sai nha miệng
lưỡi cú diều
Dân đen thống
khổ tiêu điều tang thương
Thỏ chết
sạch thê lương đàn chó
Chim diệt trừ
cung nỏ xếp kho
Địch quân
đâu nữa mà lo
Mưu thần đói
rách ôm o mặc đời
Chưa nói đến
giết người bịt khẩu
Sợ hiền tài
sàm tấu điêu ngoa
Gian thần xu
nịnh lu loa
Thịt xôi
giành giật nhạt nhòa máu tươi
Nghe sóng vỗ
tiếng cười sảng khoái
Dấn chân
chèo thoắt cái vút đi
Giàu sang phú quý khinh khi
Sòng đời né tránh so bì
thiệt hơn
Hơn nửa tháng chẳng sờn
gai góc
Vạch lá rừng
chim chóc hót ca
Ngày đi đêm
ngắm trăng ngà
Thiên thai
phút chốc sa bà thì xa
Động tiên
cảnh xế tà bóng đậu
Lý tri Niên
Hà Mậu đón chào
Non thần đỉnh
giáp ước ao
Dập dìu hoa
bướm dạt dào gió mây
Từ thẫn thờ
ngất ngây say đắm
Có ngờ đâu
rừng thẳm tuyết dày
Đông di trùng
thảo bạn bày
Suối reo róc
rách đêm ngày hươu nai
Chùa Linh Diệu
thiên thai muôn thuở
Từ Thức xưa cổ độ trăng
soi
Ngàn năm thu thủy mặn mòi
Ai hay Lưu Nguyễn rượu mời
chả dê
Hai chàng rể đê mê ân ái
Cùng hai nàng
con gái xinh tươi
Một bầy
tiên nữ vui cười
Mận đào
ngọt lịm lả lơi buông màn
Nửa năm trời
chứa chan hạnh phúc
Nhớ trần
gian thôi thúc đòi về
Chia ly vạt
áo tràn trề
Bâng khuâng
cửa động đường quê xa mù
Nay Dương Lý
Hà tu Tiên Phật
Ba họ càng
thành thật công phu
Lão Nhan đạo
sĩ chân tu
Cùng vào bẩm
báo trăng thu soi đường
*Nguyên tác
thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
10.2.2020 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen