Ngậm Ngùi Sông Nước
chuyển thể thơ Phạm
Minh Tuân: Cầu Mới Bình Minh
Chiếc cầu gãy trơ vơ nằm
đó
Ánh bình minh rạng rỡ
chen vô
Mong sao xoá hết sương
mờ
Tưởng như cầu nối hồng
hào má em...
Đời nức nở tâm hồn thơ
dại
Cảnh trầm luân tê tái
cõi lòng
Ơ kià một đốm đỏ hồng
Âm thanh xao động sắc
không khói thành...
Buồn khoảng khắc trôi
nhanh quá đỗi
Nỗi mừng chưa bóng tối
xua tan
Đếm bao cơn lũ hung
tàn
Ngậm ngùi sông nước
non ngàn xa xa...
15.2.2012 Lu Hà
Tình Quê Non Nước
tặng nữ sĩ Thi Nguyên
"Tôi đi quan sát
dân tình
Một nơi phong cảnh hữu
tình nên thơ
Để cho lòng lại mộng
mơ
Trở về xứ ấy ngày chờ...
quy tiên "
Thi Nguyên
Tôi kể lại lòng còn thổn
thức
Về thăm quê ký ức dạt
dào
Cô tiên xoã tóc đợi chờ
Hai câu thơ vẫn nghẹn
ngào còn đây
Kià trái núi chuyện đầy
thống thiết
Có chàng trai đi lính
cộng hoà
Chết đi để lại nấm mồ
Ngực cô thiếu nữ bên bờ
vực sâu
Cồn cát trắng lô nhô
tha thiết
Du khách tìm tắm mát xả
hơi
Hòn chồng nhớ vợ xa
xôi
Đá chen chúc xếp cuộc
đời thương đau...
Mát rười rượi quán trà
ai đó
Tách cà phê miá đá mặn
mà
Trở về đô thị bên kia
Chợ Đầm ngập lụt mịt
mù mưa rơi!
Cảnh sầm uất muôn nơi
tứ xứ
Lũ lượt theo trảy hội
sớm trưa
Đất lành cảnh Bụt
chiêm bao
Long Sơn đại tự trên
cao đó mà...
Đứng sừng sững Thích
Ca đức Phật
Rất giản đơn thân thiết
nhân loài
Hoà bình thế giới người
ơi!
Dạo vườn thượng uyển bồi
hồi lòng ai...
Hương vị thấm lẩu cay
má đỏ
Dưới cội già chuông đổ
chiều êm
Cầu hồn xiêu thoát từng
đêm
Một đài tưởng niệm nỗi
niềm bay xa...
Ôi! khúc nhạc lòng ru
xao xuyến
Búp sen hồng phấn chấn
biển đông
Gió trời lồng lộng
mênh mông
Công viên rất rộng bóng
hồng thướt tha...
Từng đợt sóng vỗ bờ
trăn trở
Nghe âm vang nhắc nhở
lòng ta
Thăm dinh Bảo Đại
không xa
Hải Dương đại học một
toà khang trang
Cỏ giải thảm bên đường
hoa lá
Chốn sân rồng cảnh lạ
cõi tiên
Chạnh lòng nhỏ giọt ưu
phiền
Từ hi thái hậu vào
quên lãng rồi...
Người xưa khuất dòng đời
trống vắng
Cuộc dinh hoàn cay đắng
xót xa
Đường Trần thị Tính có
nhà
Cho tôi tạm trú đậm đà
dễ thương...
Người trong xóm hiền
lương phúc hậu
Lúc chuyện trò quê mọ
a ha...
Ngắt câu âm vọng thoảng
xa
Chị Dung tốt bụng thật
thà mến yêu
Khói lam toả sớm chiều
đầm ấm
Có anh chàng chân lấm
tay bùn
Người tuy xấu xí ân cần
Tuy rằng dị tật bần
hàn vẫn vui
Cuộc sống thật vui
tươi lành mạnh
Nơi xóm nghèo phong cảnh
đẹp thay
Chào nhau thân thiện
thường hay
Cà phê đầu ngõ vơi đầy
xôn xao
Nhà anh Trọng bây giờ
giàu nhất
Con Từ Nghiêm chị biết
hay không?
Làng trên xóm dưới một
lòng
Không ghen tỵ nạnh hoà
đồng cùng nhau
Tôi vẫn nhớ luật sư chất
giọng
Tên là Hà ngay thẳng
nói nhanh
Nghe như xe lưả tốc
hành
Người mua kẻ bán chân
thành cám ơn
Và còn nưã tâm hồn
lãng mạn
Memory ấn tượng nhạc
tình
Nôn nao ngây ngất trời
xanh
Buồn vui bay bổng thắm
cành phù dung...
Ôi! xứ sở mở vòng tay
rộng
Chàng thanh niên long
trọng mỉm cười
Nắng mưa chẳng quản ngại
gì
Xe ôm chở mẹ khắp nơi
chào mừng...
Em gái nhỏ tưng bừng
thanh lịch
Rất thông minh nhí nhảnh
tuyệt vời
Món ăn và cả tình người
Lẩu dê ngòn ngọt cho đời
khó quên
Lắm quán xá các miền
la liệt
Những món ăn người Việt
quen thân
Gặp cô Lê Thị Bảo Trân
Mới hai mươi tuổi trầm
luân biển hồ...
Học rất giỏi căn nhà
xiêu vẹo
Chăm lo em mẹ bị tâm
thần
Cầm sao lệ chảy ưá
tràn
Thương sao số phận
trăm phần xót xa
Hoa mật ngọt bao giờ có được
Còn người cha bỏ mặc
đàn con
Bốn người lòng vẫn sắt
son
Cày thuê cuốc mướn lớn
khôn qua ngày...
Đậu đại học chua cay
vay mượn
Cả hai trường muốn nhận
em vào
Bà con lối xóm nghẹn
ngào
Cùng nhau chiu chắt
đoá hoa thơm làng
Tôi ngưỡng mộ văn
chương thành quả
Rất tự hào quá bộ thăm
em
Chút lòng chẳng muốn lấy
thêm
Còn bao người khổ hơn
em chị à...!
Mắt rơm rớm hiền từ
nhân hậu
Tuy em nghèo lòng dạ
sáng ngời
Chẳng tham hồ hởi cuả
người
Sống bằng nghị lực tuyệt
vời thanh cao...
Ngọn đuốc sáng sương mờ
vô vị
Xoá làm sao chuyện kể
thương tâm
Vĩnh Trung nước mắt âm
thầm
Mong dân đoàn kết cho
tằm nhả tơ...
Thương hàng xóm vực
nghèo kham khổ
Cả tấm lòng cao cả thiết
tha
Nha Trang thành phố nở
hoa
Tình người rạng rỡ nhạt
nhoà nước non!
16.2.2012 Lu Hà
Mịt Mù Bóng Ma
cảm tác từ hồn thơ cuả
Trúc Mai Linh
Bởi lầm lạc u minh ảo
mộng
Bỏ đường ngay theo đảng
sát sinh
Bám chân đạo tặc Chí
Minh
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh thảm sầu
Chủ nghiã Mác giaó tà
quỷ đỏ
Biện chứng suy chúng
nó lạc loài
Thần kinh bệnh hoạn đười
ươi
Thiên đàng bậy bạ giết
người dã man
Gây nghiệp chướng hai
miền Nam Bắc
Cảnh điêu tàn thảm khốc
giang sơn
Đảng viên các cấp chui
luồn
Cường hào ác bá bán
buôn kiếm lời
Đào mồ mả giống nòi
dân tộc
Phận chó săn từng bước
theo Tàu
Buá liềm cờ đỏ dẫn đầu
Tám mươi năm máu cỏ dầu
héo hon
Nợ chồng chất cô hồn
dâm ác
Hiếp trẻ thơ đạo đức
già Hồ
Vịt vờ độc lập tự do
Ba Đình chướng khí mịt
mờ bóng ma
Ruộng đất mất cưả nhà
tan tác
Quy hoạch bưà kiếm
chác chia nhau
Già mồm gái đĩ điêu
ngoa
Toàn dân làm chủ lu
loa độc tài
Chắp tay khấn xin ngài
Đức Phật
Rủ lòng thương huỷ diệt
ác nhân
Ra tay cứu độ thế gian
Hoà bình an lạc chưá
chan tình người
Đã đến lúc hoa nhài
hoa cải
Khắp muôn nơi thức dậy
toả hương
Nắm tay bè bạn bốn
phương
Sử xanh vằng vặc Lạc Hồng
sáng soi.
Hãy quét sạch bọ giòi
sâu đỏ
Chọn nhân tài đức độ
thay dân
Điều hành quản trị
giang san
Triệu người no ấm muôn
vàn đợi mong.
17.2.2012 Lu Hà
Há Miệng Chờ Sung
cảm tác từ Vườn Thơ:
Thành Phố Mang Tên Quỷ
Con quỷ đỏ cướp công
thành phố
Sài Gòn ơi! một thuở
xa xôi
Cái tên yêu dấu mất rồi
Nay không còn nưã
sương rơi nhạt nhoà
Bởi chính hắn là Hồ
Chí Mít
Đại việt gian luồn lọt
ba Tàu
Khom lưng bợ đỡ Nga Xô
Buôn dân bán nước cơ đồ
chìm sâu
Cả thế giới biết Hồ
lão tặc
Tên Chí Minh gian ác lạc
loài
Ai thèm mong đợi đười
ươi
Trở về cùng với cóc
hôi chuột trù
Trong chiến dịch học Hồ
phản quốc
Đến từng làng thất đức
bạo tàn
Cầm tay hoan hỉ các
quan
Ruộng nương cướp trắng
bần hàn dân đen
Phải quy hoạch ra tiền
thành bạc
Vạn đảng viên hưởng lạc
ăn chơi
Làm sao tận diệt giống
nòi
Mở đường đại hán sinh
xôi nảy mầm
Hạt giống đỏ mưu thâm
Mao Ịt
Tằm ăn dâu liếm hết Việt
Nam
Ủn à ủn ỉn trăng rằm
Sáu sao cờ đỏ Quảng
Nam hình thành
Phải nhồi sọ đầu xanh tuổi trẻ
Bằng nhạc ca rên rỉ
Công Sơn
Mợ Đàm liếm đít luồn
chôn
Ngày vui đại thắng ngưỉ
nồn gái tơ
Già cũng được miễn sao
tráng lệ
Rượu cần sa thoải mái
bác ơi!
Noi gương trộm cướp
tôi đòi
Buá liềm cờ đỏ bồi hồi
lòng con
Kể từ ấy bồn chồn Tố Hữu
Cứ suả lên chan chưá gọi
Hồ
Xác tươi bón mỗi gốc
dưà
Kià cây vú sưã mặn mà
miền Nam
Khắp cả nước âm thầm
than khóc
Bầy ác ôn hiểm độc
hoành hành
Hung hăng mặt giặc Chí
Minh
Trường Tô khốn nạn ruồi
xanh từng bầy...
Cường hào đỏ chất đầy
sông núi
Sống sa hoa trác trụy
lang sài
Thiên đường cộng sản độc
tài
Toàn dân làm chủ ngáp
dài thảm thương
Vẫn hy vọng chờ sung
há miệng
Những đồng tiền cay đắng
xót xa
Trùng dương hải ngoại
đồng bào
Khúc ruột ngàn dặm đô
la dập dìu...?
16.2.2012 Lu Hà
Hết Thời Nói Láo
thơ theo tâm trạng thi
sĩ TâmThanh
Cờ chống cộng lòng người
lồng lộng
Khó chụp đầu phản động
toàn dân
Một chùm hoa cải toé
tràn
Hồn thiêng sông núi
trăng ngàn gió mây...
Ôi! tổ quốc đắng cay sầu
tủi
Kể từ ngày chó sói đòi
cơn
Chí Minh cam chịu chui
luồn
Nga Tàu qụy lụy thờn
bơn lạc loài...
Bộ chính trị đười ươi
gầm rú
Đã hết thời sa đoạ mác
lê
Già Hồ đạo tặc râu dê
Tiểu nhân đắc chí ê chề
giang san
Các đồng chí đảng viên
đâu cả
Cờ buá liềm đẫm máu tả
tơi
Dân nghèo nổi dậy khắp
nơi
Trong Nam ngoài Bắc
chơi vơi biển hồ...
Tư bản đỏ bày mưu tính
kế
Nhóm lợi quyền chuyên
chế ba que
Công an đàn áp tứ bề
Công an đàn áp tứ bề
Ầm ầm thác đổ sơn khê
lũ tràn
Chín lăm triệu tâm hồn
Việt quốc
Sáng mắt rồi tổ quốc
lâm nguy
Việt Khang cốc lệ ứ đầy
Rùng rùng đứng dậy diệt
bầy việt gian
Hồ Chí Mít là tên nói
láo
Độc lập gì láo ngáo tự
do
Giết đi sáu triệu đồng bào
Sát nhân giả dã máu trào lệ rơi!
Giết đi sáu triệu đồng bào
Sát nhân giả dã máu trào lệ rơi!
15.2.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen